Sáng tác - Doanh Trí

Tôi Viết

TẮM DÒNG SÔNG QUÊN LÃNG <br> Lê Thiệu

TẮM DÒNG SÔNG QUÊN LÃNG
Lê Thiệu

Ai cũng có một dòng sông tuổi trẻ Chảy khắp miền, mang hoài bão ra khơi Mong tưới dịu những khô cằn, nứt nẻ Cả niềm riêng luôn gửi trọn cho đời! Nhiều hạn hán, suối nguồn như cạn kiệt Cũng cố vươn len lỏi giữa thác ghềnh Rồi mưa trút ngập lòng trôi mải miết Sôi sục mình, cong vạn nẻo lênh đênh Ta gặp em cũng trên dòng sông đẹp Nghe sóng hồn dâng ngút vỗ say sưa Em- phù sa mịn màng, không khuôn phép Ta- cù lao lở lói, đắp sao vừa? Rồi em cứ băng mình ra biển lớn Ta rúc vào kênh cụt giấu cô liêu Ngày nghe gió quất qua tâm rờn rợn Đêm ôm trăng, thơ thẩn hát bao điều Sao bỗng muốn về dòng sông quên lãng Tắm gội một lần sạch sẽ, lãng quên Cho giải thoát hết u sầu dĩ vãng Tiếng tương tư lay động dội vang rền! Triệu Mây

CÓ NHỮNG CHIỀU <br> Nguyễn Trí Tuệ

CÓ NHỮNG CHIỀU
Nguyễn Trí Tuệ

Có những chiều ta muốn làm cơn gió Thả hồn đi phiêu bạt bốn phương trời Vui với nắng và hòa cùng ánh nguyệt Đời đâu dài sao chẳng thể rong chơi Có những chiều ta vui cùng bạn hữu Chén đầy vơi bỏ mặc những ưu sầu Đời dâu bể vẫn chìm trong ái ố Tự vấn lòng chớ để sóng vùi sâu Có những chiều một mình ta tư lự Thả vần thơ nhạo nhễ kẻ u đời Về với đất rồi cũng hoàn tay trắng Sao vật vờ mãi trong cảnh đua bơi Có những chiều nở nụ cười mãn nguyện Thầm cảm ơn thượng đế đã an bài Và xin được dù đường còn gian khó Ta bên mình tay cứ mãi trong tay Nguyễn Trí Tuệ

VỤ BẢN CHIỀU XUÂN <br>  Nguyễn Quang Liên

VỤ BẢN CHIỀU XUÂN
Nguyễn Quang Liên

Tôi về Vụ Bản chiều nay, Lãng du lễ hội Phủ Dầy hằng năm. Tháng Ba vương vấn tiết xuân, Chưa thấy cái rét nàng Bân xoay vòng. Nắng vàng trải khắp mênh mông, Lúa ngô tươi tốt, ruộng đồng xôn xao. Quê hương nghĩa nặng đón chào, Đất sinh Thánh Mẫu trải bao nhiêu đời. Cội nguồn gốc rễ, Mẹ ơi! Để nay nước Việt rạng ngời thế gian. Tín ngưỡng Thờ Mẫu, Chầu Văn, Di sản văn hóa vinh danh loài người. Đẹp sao dáng đứng non Gôi, Mãi xanh, cao chẳng đơn côi bao giờ. Bỗng dưng lòng dạ ngẩn ngơ, Nghe Chầu Văn chợt thẫn thờ những ai. Bâng khuâng nhớ bậc hiền tài, Lương Thế Vinh giải toán hay trước thời. Hội chèo làng Đặng, ghé chơi, Vần thơ Nguyễn Bính lả lơi say tình. Hỡi cô thắt dải lụa xinh, Nay về Nam Định cho mình sánh đôi. Lại nghe khí thế sục sôi, Văn Cao sống mãi bên đời Quốc ca. Ra đi tôi nhớ quê nhà, Hẹn ngày rước Mẫu tháng Ba hội hè. Kiếp luân hồi dẫu chân quê, Hương đồng, cỏ nội chẳng về cô liêu. Quê hương yêu biết bao điều, Như yêu đất Mẫu đang nhiều đổi thay!

GIA LAI – ĐÔI MẮT PLEIKU BIỂN HỒ ĐẦY <br> Rơ Lan H’ Hà

GIA LAI – ĐÔI MẮT PLEIKU BIỂN HỒ ĐẦY
Rơ Lan H’ Hà

Được nhận vào làm việc tại một cơ quan quản lí du lịch, tôi được phân công trở về Gia Lai – vùng đất đỏ bazan tươi đẹp với những con người chất phác, thật thà. Sinh ra và lớn lên tại đây chắc hẳn trong tôi sẽ chứa đựng rất nhiều tình cảm và hiểu biết về Gia Lai hơn ai hết, đó chính là những động lực lớn nhất mà tôi có thể thành công khi được trở lại quê hương để giới thiệu cho bạn bè năm châu biết đến nơi này . “Em sinh ra trên vùng đất đỏ, sương mù, tên gọi là Pleiku, bình minh lên với bức tranh tuyệt vời” hay “những bàn chân, bàn chân trần trên đất bước đi vội vã bồi hồi, tiếng hú bay xa chín suối mười đồi,

LỠ BƯỚC...  <br> Trần Nghĩa

LỠ BƯỚC...
Trần Nghĩa

Ai nào biết, tình mình tan vỡ Xui khiến chi, gặp gỡ thêm đau Tháng năm cay đắng nát nhàu Bảy chìm ba nổi úa màu cánh hoa Mưa tháng bảy, vỡ òa giọt đắng Ngâu gọi sầu, trống vắng canh thâu Để lòng buốt lạnh cơn đau Em tôi vò võ gửi sầu vào đêm Tôi lặng lẽ, bên thềm nhung nhớ Bước đường đời, dang dở riêng tôi Qua rồi mộng ước chung đôi Cầu kia ai lỡ, chia phôi nhịp đời Trượt chân ngã, tan rồi duyên phận Chân lấm bùn, vương bẩn ai lau AI XUI THÁNG BẢY MƯA NGÂU ĐỂ EM TÔI BƯỚC QUA CẦU TRƯỢT CHÂN.

CẢNH CŨ NGƯỜI ĐÂU <br> Đoàn Vương Gia

CẢNH CŨ NGƯỜI ĐÂU
Đoàn Vương Gia

Trở về nhà sau bao ngày xa cách, Chợt sững sờ nhìn bát điếu ngày xưa. Ngoài hiên kia ánh nắng vẫn đong đưa, Thoảng hình Bố đang về bên khung cửa. Nhớ khi xưa tiếng điếu vang đầu ngõ, Giữa trưa hè nghe rộn rã làm sao. Dáng Bố ngồi bên tràng kỷ cao cao, Làn khói thuốc bay mờ mờ ảo ảo. Tà áo nâu khẽ bay theo làn gió, Bố lim dim ngẩng cổ thật hiền hoà. Khói thuốc lào theo làn gió bay xa, Bố khe khẽ ngâm nga câu lục bát. Thời gian trôi cảnh xưa đâu còn nữa, Bố mất rồi con lặn lội phương xa. Mẹ qua đời con mắt lệ nhạt nhoà, Ngôi nhà nhỏ giờ sao mà vắng quá. Con sững sờ khi bước chân vô cửa, Bát điếu còn... mà sao dáng Bố đâu? Và kề bên bình tích với cơi trầu, Mẹ đâu vắng! Nỗi buồn ùa tức tưởi Cảnh nhà xưa giờ đây đâu còn nữa. Con trở về buồn nước mắt trào mi. Nén hương thơm... ký ức bỗng theo về. Con nhớ Bố... nhớ Mẹ... con buồn quá!

NÓI VỚI CON <br>Dã Quỳ

NÓI VỚI CON
Dã Quỳ

Ngoài hiên tiếng gió la đà Mẹ đưa cánh võng ơ à lời ru... Con yêu Mẹ sẽ kể con nghe về tuổi thơ của mẹ Lớn lên bằng những lời ru Có cái cò, cái vạc lặn lội đồng xa từ hạ sang thu Có bà lưng còng đội sương mù gồng gánh Có mẹ chợ xa về, quà đôi đồng bánh Cứ thế lớn lên gian khó lẫn ngọt ngào. Con bây giờ... Tuy nhà mình chẳng giàu có, sang cao Nhưng ba mẹ vẫn gắng lo cho con đủ đầy bằng chúng bạn Tuổi thơ con học nhiều vui chơi có hạn Nhưng bài học sẻ chia còn dưng dửng, ngại ngần. Mẹ bắt đầu tập câu hát ru con bằng giọng run run Tập kể con nghe chuyện bà tiên, Tấm Cám Chuyện Thạch Sanh ở hiền, Lý Thông chết thảm... Tập lắng nghe con bên gối thì thầm. Tập con từ cuộc sống thường ngày đừng hời hợt vô tâm Quan sát xung quanh bằng đôi mắt dịu dàng, bao dung suy nghĩ Tập con nhìn cuộc đời không so đo vị kỷ Hồn nhiên nụ cười và cứ thế lớn lên...

GỬI NẮNG CHO HAI ĐẦU NỖI NHỚ <br>Đoàn Nho

GỬI NẮNG CHO HAI ĐẦU NỖI NHỚ
Đoàn Nho

Và thế là phố quê tôi đầy nắng. Ấm lên rồi chẳng còn lạnh nữa đâu. Một chút luyến lưu như mối tình đầu. Đã đi qua tự khi nào chẳng nhớ. Cơn gió đầu mùa nhẹ như hơi thở. Nhưng nồng nàn e thẹn gọi lá bay. Hãy về đây em nhé buổi chiều nay. Rồi để nhớ một thời mình hò hẹn. Hoa gạo nở đầy niềm vui chưa vẹn. Thổn thức gì mà chất chứa đầy vơi. Nơi phố quê nhớ lắm nhé rừng ơi. Núi có hiểu phố quê chiều chờ đợi. Có một người luôn nhớ về nắng mới. Cho ấm lòng khi chờ đợi một người xa. Gửi cho nhau một chút nắng thôi mà. Của hai người ở hai đầu nỗi nhớ...

MÀU ĐEN <br>Bích Vy

MÀU ĐEN
Bích Vy

Cô tỉnh giấc trong màn đêm thân mật Chút nặng lòng từ giã giấc mơ ngon Đường phố không màu có vài chiếc xe con Lặng lẽ nghe tiếng thở đều giây phút. Cô làm bạn với màu đen thân mật Góc khuất kia, một ánh sáng lu mờ Trong ngăn tủ, gầm giường, hay góc nhỏ Ở nơi nào là bóng tối đặc đen? Một màu đen nhân với nhiều lần đen Là thuần khiết của tinh thần nhân thế Màu đen nhất nằm bên trong thân thể Ở giác quan, mạch máu, ở con tim. Người vẫn thích màu sáng của thiên nhiên Của thần tiên, của sắc nắng nhu hiền Nhưng quên mất màu đen là vĩnh cửu Vũ trụ một màu, vô định lại vô biên.

TÓC TRẮNG VẪN YÊU MÙA HẠ TRẮNG <br> Nguyễn Hữu Hiền

TÓC TRẮNG VẪN YÊU MÙA HẠ TRẮNG
Nguyễn Hữu Hiền

Hạ trắng ngày kia nhuộm bạc đầu Tình anh vẫn trẻ vạn ngày sau Mùa xuân tiềm ẩn trong mùa hạ Nên tình sẽ sống mãi dài lâu Vì đã hẹn nhau từ kiếp trước Thời gian đâu có nghĩa gì đâu Sóng biển bạc đầu tình vẫn đẹp Sóng xô đùa giởn mãi bên nhau Chẳng những yêu em mùa hạ trắng Bốn mùa anh vẫn cứ yêu em Yêu mỗi sát na trong thầm lặng Yêu quá hồn nhiên chẳng có tên Anh có niềm tin ở mệnh trời Tụi mình duyên kiếp tự xa xôi Trời cao buộc chặt đôi ta lại Và bảo yêu nhau đến trọn đời Anh hát bài ca mùa hạ trắng Để gởi về em một chút tình Rồi gởi lời ca vào trong nắng Sưởi ấm tình yêu chuyện chúng mình Thân gởi lão phu nhân

Duy Tan Tuyen Sinh 2018