Đề xuất: Đã đến lúc cần một tổ chức bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng trong các cuộc tranh chấp với Ngân hàng, ví như khi bị mất tiền trong tài khoản không rõ nguyên nhân - Doanh Trí

Đề xuất: Đã đến lúc cần một tổ chức bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng trong các cuộc tranh chấp với Ngân hàng, ví như khi bị mất tiền trong tài khoản không rõ nguyên nhân

Phí để tổ chức này hoạt động có thể đến từ các Ngân hàng, vì sự xuất hiện của tổ chức này chắc chắn sẽ khiến niềm tin của người tiêu dùng Việt vào thẻ tín dụng tăng lên, người hưởng lợi đầu tiên tất nhiên là hệ thống Ngân hàng.

 

'Lo sợ’ đang là tâm trạng chung của rất nhiều người Việt Nam sinh sống ở các thành thị, nơi mà ai cũng có từ 1 đến 2 cái thẻ tín dụng tương ứng với 1 đến 2 tài khoản ở các Ngân hàng khác nhau.

Thỉnh thoảng, chúng ta lại nghe ai đó bị mất tiền trong tài khoản Ngân hàng mà không hề hay biết hoặc không hề tiêu xài, nhưng chẳng mấy khi được các Ngân hàng giải quyết theo cách mà người tiêu dùng cảm thấy thỏa đáng.

Thuê luật sư ư? Không người Việt Nam nào thích ra tòa cho dù vì lý do gì. Thêm nữa, nếu số tiền bị mất chỉ khoảng trên dưới 10 triệu đồng, phí thuê luật sư có khi lại nhiều hơn cả số tiền đó.

Thế nên, trong trường hợp bị mất tiền không rõ nguyên do trong tài khoản, người tiêu dùng phải dựa hoàn toàn vào phán quyết của các ngân hàng, xem lỗi do ai và phải chấp nhận cách giải quyết của Ngân hàng. Mà theo bạn, trong trường hợp này, Ngân hàng sẽ ưu tiên quyền lợi của ai?! Phải chăng người tiêu dùng Việt Nam luôn ở thế yếu trong trường hợp có tranh chấp với Ngân hàng?

Nếu xét về nguyên do để xảy ra vấn đề này, lỗi của các Ngân hàng thậm chí còn nhiều hơn lỗi của người tiêu dùng.

Lỗi người tiêu dùng 1, thì lỗi Ngân hàng 2

Ông Nguyễn Hoàng Minh, Phó giám đốc Ngân hàng Nhà nước - Chi nhánh TP. HCM chia sẻ trong buổi Tọa đàm "Thị trường thẻ tín dụng – Cuộc đua giữa các Ngân hàng và cơ hội cho người tiêu dùng" do BizLIVE tổ chức, thì nguyên nhân quan trọng khiến hình thức thanh toán phi tiền mặt, cụ thể qua thẻ tín dụng ở Việt Nam còn thấp, là bởi người tiêu dùng không có nhiều niềm tin với các Ngân hàng.

Trong 2 - 3 năm vừa qua, Việt Nam đã trở thành vùng trũng của vấn đề bảo mật trong lĩnh vực thẻ tín dụng. Khi hàng triệu thẻ tín dụng đang lưu hành trên thị trường vẫn là thẻ từ chứ không phải thẻ chip, khiến nhiều người tiêu dùng gặp tình huống mất tiền trong tài khoản và các Ngân hàng vẫn chưa khắc phục được yếu điểm này.

 
Đề xuất: Đã đến lúc cần một tổ chức bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng trong các cuộc tranh chấp với Ngân hàng, ví như khi bị mất tiền trong tài khoản không rõ nguyên nhân - Ảnh 1.

Các diễn giả đang thảo luận trong Tọa đàm.

Theo quan điểm ông Nguyễn Thanh Bình - Trưởng phòng Ngân hàng số, Ngân hàng Bưu Điện Liên Việt (LienVietPostBank), số lượng lớn thẻ từ đang lưu hành trên thị trường chính là ‘lỗ hổng bảo mật và an ninh thông tin’, khiến rủi ro của người tiêu dùng Việt cao nhất Đông Nam Á. Thẻ từ đã phát hành từ rất lâu nên để sao chép thông tin từ nó rất nhanh, khiến các hacker khắp nơi trên thế giới đang tập trung tấn công hệ thống Ngân hàng và người tiêu dùng Việt.

Thêm một nguyên nhân nữa khiến sự bảo mật của các tài khoản tín dụng thấp, là bởi ý thức người tiêu dùng chưa cao. Về nguyên tắc, theo ông Nguyễn Thanh Bình, người tiêu dùng không được đưa thẻ cho các nhân viên ở các cửa hàng mang đi đâu đó để cà thẻ, mà phải chính tay chúng ta cà thẻ. Đây là lỗi mà rất nhiều người Việt mắc phải.

Ngoài ra, phần chữ ký trong hóa đơn thanh toán vẫn chưa được các bên xem trọng, chủ thẻ ký sao bên người bán đều chấp nhận. Thậm chí, tại Việt Nam, con cái có thể cầm thẻ của cha mẹ đi tiêu xài cũng không sao, có cửa hàng còn đề nghị người cầm thẻ không cần phải ký!

Tuy nhiên, theo Luật sư Trần Minh Hải - Giám đốc Công ty Luật BASICO, ông đồng ý là ý thức bảo vệ thông tin tài chính của người Việt còn qua loa, nhưng trong chuyện người Việt dễ dãi khi xài thẻ tín dụng, có phần lỗi thuộc về Ngân hàng. Đáng lẽ, trong quá trình làm thẻ cho người tiêu dùng, nhân viên Ngân hàng phải giải thích rõ ràng, khách hàng nên làm gì và không nên làm gì với thông tin, cũng như thẻ tín dụng của mình.

Ngân hàng cũng phải có trách nhiệm yêu cầu các cửa hàng sử dụng máy cà thẻ - máy POS, không được tự ý lấy thẻ của khách để đi cà mà phải để khách tự tay thực hiện thao tác thanh toán này. Nếu không, người tiêu dùng có quyền phản ánh lên hệ thống Ngân hàng, rồi Ngân hàng cảnh cáo, khiển trách và nếu vi phạm nhiều lần, có thể cấm cửa hàng sử dụng máy POS.

Đồng tình với nhận định của ông Trần Minh Hải, theo Tiến sỹ Đinh Thế Hiển – Chuyên gia ngành Tài chính – Ngân hàng, ngày nay, có nhiều nhân viên Ngân hàng thường đề nghị người tiêu dùng làm thẻ cho ‘đủ chỉ tiêu’ mà ít quan tâm tới trách nhiệm bảo vệ người tiêu dùng của mình. Và cũng rất ít nhân viên bỏ thời gian và tâm sức ra giải thích cặn kẽ cũng như ghi chú những điều quan trọng về vấn đề bảo mật, trả lãi chậm, cách xử lý khi xảy ra sự cố hoặc những trường hợp khẩn cấp…

Đã đến lúc người tiêu dùng nên có một tổ chức để bảo vệ quyền lợi cho mình

 
Đề xuất: Đã đến lúc cần một tổ chức bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng trong các cuộc tranh chấp với Ngân hàng, ví như khi bị mất tiền trong tài khoản không rõ nguyên nhân - Ảnh 2.

Ông Nguyễn Hoàng Minh, Phó giám đốc Ngân hàng Nhà nước - Chi nhánh TP. HCM

Để khắc phục tình trạng bảo mật kém, như việc người tiêu dùng mất tiền trong tài khoản không rõ nguyên nhân, ông Nguyễn Hoàng Minh cho biết, Ngân hàng Nhà nước đã ban hành 2 giải pháp sau:

- Thứ nhất, thúc giục các Ngân hàng nhanh chóng chuyển đổi lượng thẻ từ đang lưu hành trên thị trường sang thẻ chip và phải hoàn thành 100% vào năm 2021;

- Thứ hai, nếu ai đó mất tiền trong tài khoản, đơn vị Ngân hàng phải lo nhanh chóng đi xác định nguyên nhân, trong thời gian 5 ngày phải hoàn tiền cho khách nếu đó không phải lỗi thuộc về họ.

"Khi thực hiện một hợp đồng mở tài khoản và làm thẻ tín dụng, tất cả những thông tin về mã pin, họ tên, ngày tháng hết hạn… đều được Ngân hàng trao cho người tiêu dùng và quy định là người tiêu dùng phải hoàn toàn chịu trách nhiệm khi thông tin bị lộ. Thế nên, Ngân hàng rất dễ kết luận rằng khách hàng đã lơ là để lộ thông tin thẻ khi xảy ra sự cố và người tiêu dùng rất khó chứng minh rằng Ngân hàng nói thế đúng hay sai.

Giải pháp của Ngân hàng Nhà nước chỉ là hướng dẫn chung, còn tình hình thực tế xảy ra luôn hết sức phức tạp, rất hiếm người tiêu dùng được hoàn lại tiền trong vòng 5 ngày", ông Trần Minh Hải bình luận.

Ông kể một ví dụ: có một khách hàng nọ bị mất tiền trong tài khoản và nghi ngờ rằng mình có thể lộ thông tin ở đâu đó mà không biết. Sau khi người nọ báo Ngân hàng, thì được Ngân hàng cung cấp đầy đủ thông tin điều tra của họ. Kết quả điều tra: khách hàng đó bị lộ thông tin khi ra máy ATM rút tiền, có một người đàn ông đứng bên cạnh đã sử dụng công cụ để sao chụp lại thông tin, chứ không phải khách hàng đó bị lộ thông tin trong lúc sử dụng internet banking hay thanh toán bằng thẻ. Theo đó, lỗi thuộc về cả người dùng lẫn Ngân hàng.

Mà đó là Ngân hàng kể trên làm việc chuyên nghiệp và tử tế, chứ mấy người dùng bị mất tiền được các Ngân hàng thông báo cụ thể và rõ ràng như thế, ông Hải nhận định. Thêm nữa, nếu ai đó mất tiền trên dưới 10 triệu đồng, thuê công ty ông bảo vệ chắc ông cũng không nhận, trừ phi hỗ trợ miễn phí cho vụ việc.

Do đó, theo ông, nên chăng Việt Nam cần có một tổ chức độc lập nào đó bảo vệ người tiêu dùng trong những vụ tranh chấp với Ngân hàng, đừng để họ cảm thấy vô cùng đơn độc nữa. Tổ chức đó gồm người của hệ thống Ngân hàng, chuyên gia tài chính độc lập, hội bảo vệ người tiêu dùng và nếu cần, ông Hải có thể cử người của công ty mình tới góp sức.

Ngân sách hoạt động của tổ chức này có thể đến từ các Ngân hàng, bởi nếu Tổ chức này làm tốt, sẽ tăng niềm tin của người tiêu dùng vào hệ thống Ngân hàng Việt Nam, khiến họ sử dụng các sản phẩm/dịch vụ của Ngân hàng nhiều hơn. Tất nhiên, người hưởng lợi đầu tiên là các ngân hàng chứ không phải ai khác.

Theo Quỳnh Như

Trí thức trẻ

Duy Tan Tuyen Sinh 2019

Tin liên quan

Công an cảnh báo thủ đoạn lừa đảo, chiếm đoạt tiền qua điện thoại

Công an cảnh báo thủ đoạn lừa đảo, chiếm đoạt tiền qua điện thoại

Theo Công an TP HCM, tình hình tội phạm sử dụng công nghệ cao hoặc điện thoại mạo danh Công an, Viện Kiểm sát,… để lừa đảo chiếm đoạt tiền của người dân đang diễn biến phức tạp. Bộ Công an vừa phát đi cảnh báo về tội phạm công nghệ cao trên địa bàn TP HCM dựa trên những thông tin do Công an TP HCM báo cáo.

Cố gắng

Cố gắng "tử tế" hơn với các công ty nước ngoài, liệu Trung Quốc có thể vẽ lại cuộc chơi khi Việt Nam và Ấn Độ đang có ưu thế?

"Nếu tiếp tục trừng phạt các doanh nghiệp Mỹ, họ sẽ chỉ muốn rời đi nhanh hơn. Trung Quốc chắc chắn sẽ không rơi vào cái bẫy đó" - một quan chức giấu tên của Chính phủ Trung Quốc nói với South China Morning Post. Một luồng quan điểm cho rằng chính phủ nên "ăn miếng trả miếng" để phản đòn, đánh mạnh vào các doanh nghiệp Mỹ ở Trung Quốc. Nhưng cũng có một lập luận khác là thay vì trừng phạt các công ty nước ngoài - đặc biệt là các công ty Mỹ - Trung Quốc nên thân thiện hơn với họ.

Tạo mảng xanh cho thành phố

Tạo mảng xanh cho thành phố

Có rất nhiều cách phát triển mảng xanh cho TP HCM nếu chính quyền và cơ quan chức năng quyết tâm thực hiện, thuyết phục và tạo điều kiện cho người dân cùng làm. Theo đồ án điều chỉnh quy hoạch chung xây dựng TP HCM đến năm 2025, chỉ tiêu quy hoạch đất cây xanh khoảng 6,3 m2/người. Tuy nhiên, tính đến tháng 8-2019, chỉ tiêu cây xanh công cộng tại TP HCM chỉ đạt mức bình quân là 1,6 m2/người (bằng 1/10 so với tiêu chuẩn).

Công khai thu mua sổ BHXH trên mạng xã hội

Công khai thu mua sổ BHXH trên mạng xã hội

Sổ BHXH là một loại tài sản đặc biệt gắn liền với nhân thân, quyền lợi không thể tách rời của người lao động. Thực hiện quy định của Luật (BHXH năm 2014, các tổ chức, cơ quan, doanh nghiệp phải chuyển giao sổ BHXH cho người lao động tự quản lý để tiện theo dõi quá trình tham gia BHXH của mình, cũng như phòng ngừa tình trạng doanh nghiệp không trả sổ khi người lao động nghỉ việc. Tuy nhiên lợi dụng việc giao sổ BHXH để tự quản lý, không ít người lao động đã mang thế chấp, cầm cố sổ BHXH.

TP HCM đổi cách phân loại rác

TP HCM đổi cách phân loại rác

Sắp tới, việc phân loại rác ở TP HCM sẽ được chia làm 2 nhóm, gồm nhóm có thể tái chế và nhóm chất thải còn lại. Việc thu gom cũng sẽ thay đổi để phù hợp thực tế. Gần một tháng nay, qua vận động của tổ dân phố, chị Trần Thị Kim Quyên (xã Xuân Thới Thượng, huyện Hóc Môn, TP HCM) cùng gia đình phân loại rác thành túi chứa rác hữu cơ và túi chứa rác có thể tái chế. Thế nhưng, khi công nhân vệ sinh đến thu gom, 2 rác này được đổ dồn vào thùng xe, chở đến bô rác. Chỗ thắng, chỗ thua "Nếu người thu gom đổ dồn vào một chỗ thì việc phân loại của gia đình tôi hóa ra công cốc, phân loại phải đồng bộ thì mới hiệu quả" - chị Quyên thắc mắc. Theo ghi nhận, đa số người dân đều nắm được thông tin và ý nghĩa của việc phân loại rác tại nguồn (PLRTN) nhưng xem ra việc này chỉ hiệu quả khi triển khai tại các hệ thống siêu thị, trường học, bệnh viện, cơ quan hành chính, khu vui chơi giải trí lớn như Đầm Sen, Thảo Cầm Viên… Còn tại các hộ dân (nơi có lượng rác sinh hoạt chiếm hơn 60% lượng rác thải của TP), việc phân loại còn có tình trạng không nhất quán như trên và chỉ triển khai lác đác vài khu dân cư. Tại quận Tân Phú, một trong những địa phương triển khai PLRTN từ những năm 2012 với mô hình "khu phố xanh" nhưng đến nay số hộ dân tham gia còn khá khiêm tốn. Đại diện quận Tân Phú cho biết: Mô hình "khu phố xanh" được phường Tân Thành phối hợp với Công ty TNHH MTV Môi trường Đô thị TP (Citenco) triển khai PLRTN với hơn 2.500 hộ dân tham gia. Dù hiệu quả nhưng đại diện quận này cho hay mô hình chỉ thực hiện một số khu vực do Citenco thu gom rác, còn lại những khu vực do tư nhân thu gom thì phải chờ TP triển khai đồng bộ. Hiện nay quận đang vận động, hướng dẫn đội ngũ thu gom rác chuyển đổi phương tiện cho phù hợp. Tại huyện Hóc Môn, dù tuyên truyền, vận động đến từng hộ dân nhưng đến nay việc PLRTN chỉ thí điểm tuyến đường Lê Thị Hà (thị trấn Hóc Môn) và hiệu quả rất hạn chế. Cuối tháng 10, chúng tôi ghé khu vực này và ghi nhận hầu hết người dân ủng hộ PLRTN, thế nhưng sau khi phân loại, người thu gom đổ dồn lên xe khiến người dân thất vọng. "Chúng tôi không tiếc công thực hiện nhưng phải triển khai đồng bộ từ hộ dân, người thu gom đến trạm trung chuyển thì mới phát huy hiệu quả. Thấy hiệu quả rõ ràng thì người dân sẽ làm thôi" - bà Lê Thị Thanh, hộ dân ở đây, nêu ý kiến. Phương tiện chưa theo kịp Theo Sở Tài nguyên và Môi trường (TN-MT) TP HCM, việc thu gom rác ở TP chủ yếu qua 2 hệ thống là Citenco, các công ty dịch vụ công ích (DVCI) quận - huyện và hệ thống rác dân lập. Qua hơn 1 năm triển khai chuyển đổi phương tiện cho phù hợp với PLRTN, đến nay chỉ có 100/1.700 phương tiện thu gom rác dân lập được chuyển đổi, 1.600 phương tiện còn lại là xe thô sơ, xe lôi, không phân ngăn nên khó thực hiện khi tiến hành PLRTN. Lý giải việc trên, anh Nguyễn Văn Tuấn, thu gom rác dân lập ở quận Gò Vấp, nói biết là bất cập nhưng cũng đành chờ triển khai đồng bộ! Chính vì lẽ này, từ các hộ dân, theo chân người thu gom rác chúng tôi đến các trạm trung chuyển như trạm ép kín đường Phạm Văn Bạch (quận Tân Bình), Xí nghiệp Vận chuyển số 1 đường Quang Trung (quận Gò Vấp) đến các trạm vùng ven như Tây Bắc Lân, Tân Thới Nhì (huyện Hóc Môn)… ghi nhận cho thấy tình trạng "rác dồn về một đống", chưa được phân loại, dù không ít khu dân cư đã được triển khai PLRTN. Là đơn vị quản lý 2 trạm trung chuyển rác lớn chiếm đến 40% lượng rác thải sinh hoạt của toàn TP (trạm Quang Trung và trạm Tống Văn Trân), ông Cao Văn Tuấn, Trưởng Phòng Công nghệ môi trường - Kiểm tra chất lượng của Citenco, thừa nhận hiện 2 trạm trung chuyển trên tiếp nhận từ 3.500 đến 4.000 tấn rác thải/ngày (chiếm 40% lượng rác thải sinh hoạt của TP) nhưng đơn vị chỉ chở đến các công trường xử lý mà chưa phân loại rác.

Bà Tôn Nữ Thị Ninh: Ngồi canh con học là sự thất bại trong giáo dục

Bà Tôn Nữ Thị Ninh: Ngồi canh con học là sự thất bại trong giáo dục

Phải làm thế nào để tạo được sự hứng thú cho con, chứ nếu con học theo một cách bất đắc dĩ thì đó đã là một thất bại", bà Ninh nói. Theo bà Ninh, cần tiếp cận phương pháp giáo dục mới mà để cha mẹ có thể bước lùi lại vài bước về sau, để con cái mình có thể phát triển tự do, nhưng trong một không gian, một khuôn khổ mà cha mẹ có thể yên tâm. Phương pháp giáo dục đó phải tạo ra sự hứng thú và khát vọng, nếu như sau một số năm học tập, mà không thấy được khát vọng của con hay không thấy con có một sự thích thú gì đặc biệt, thì đó một vấn đề.